Những điểm cần biết về kỳ thi đánh giá năng lực Quân đội
Trong thế giới hiện đại, công nghệ chụp CT, robot hình người hay trí tuệ nhân tạo thường được xem là thành tựu của khoa học thế kỷ XXI. Tuy nhiên, ít ai biết rằng từ hơn 2.000 năm trước, người Trung Quốc cổ đại đã từng hình dung ra những thiết bị mang nhiều nét tương đồng đáng kinh ngạc với công nghệ ngày nay.
Trong nhiều thư tịch thời phong kiến, các học giả và người kể chuyện Trung Hoa đã mô tả hàng loạt vật thể kỳ lạ có khả năng nhìn xuyên cơ thể con người, tự động hoạt động như sinh vật sống, thậm chí thay con người thực hiện nhiều công việc thường nhật.
Một trong những truyền thuyết nổi tiếng nhất xuất hiện trong cuốn Duyang Miscellaneous Records thời nhà Đường. Văn bản này nhắc tới một vật thể bí ẩn mang tên “gương bất tử”, được xem như phiên bản sơ khai của công nghệ chẩn đoán hình ảnh hiện đại.
Theo mô tả, đây là một phiến đá khổng lồ được đánh bóng, nằm ở vùng tây nam của một vùng đất vô danh. Người qua đường có thể soi vào bề mặt của nó như một chiếc gương bình thường. Tuy nhiên, thay vì phản chiếu khuôn mặt, vật thể này lại hiển thị toàn bộ nội tạng bên trong cơ thể người soi.
Người mắc bệnh được cho là có thể xác định chính xác vị trí đau yếu trong cơ thể, từ đó tìm đúng loại thảo dược để chữa trị. Dù chỉ là truyền thuyết, ý tưởng về một thiết bị có khả năng “nhìn xuyên” cơ thể đã khiến nhiều nhà nghiên cứu hiện đại liên tưởng trực tiếp đến máy quét CT và công nghệ chẩn đoán hình ảnh.

Một văn bản khác là The Legacy of Kaiyuan and Tianbao còn mô tả phiên bản nhỏ hơn của thiết bị này. Chiếc “gương soi bệnh” bằng sắt đủ nhỏ để mang theo bên người, giống như một công cụ y tế cá nhân thời cổ đại.
Trong Yuanhua Ji, câu chuyện về chiếc gương thần tiếp tục được mở rộng. Theo truyền thuyết, ngư dân ở hồ Thái Hồ thuộc Tô Châu đã vớt được một chiếc gương cổ rộng khoảng 20cm từ đáy hồ.
Chiếc gương được cho là có thể hiển thị các vết loét và tổn thương bên trong cơ thể. Điều kỳ lạ là những người soi vào nó thường nôn ói rồi bất tỉnh, nhưng khi tỉnh lại thì bệnh tật đã biến mất.
Một truyền thuyết khác trong Record from the Pine Window kể về chiếc gương đồng cổ dưới sông Tần Hoài. Một ngư dân sau khi nhặt được chiếc gương đã nhìn thấy dòng máu đang lưu thông trong cơ thể mình cùng tình trạng hoạt động của các cơ quan nội tạng theo thời gian thực.
Quá hoảng sợ, ông lập tức ném chiếc gương trở lại dòng sông. Dù quan địa phương sau đó cho người tìm kiếm, chiếc gương chưa bao giờ được tìm thấy nữa.
Điều đáng chú ý là những câu chuyện này không chỉ phản ánh trí tưởng tượng về y học, mà còn cho thấy ý niệm rất sớm về việc giám sát cơ thể con người liên tục bằng công nghệ, điều đang trở thành xu hướng lớn của y học hiện đại.

Không dừng lại ở đó, Trung Quốc cổ đại còn chứa đầy những câu chuyện về robot và máy móc tự động.
Trong tác phẩm Liezi, nghệ nhân Yan Shi được cho là đã trình diễn trước Chu Mục Vương một “người máy” có ngoại hình giống hệt con người thật. Hình nhân này có thể hát, múa và biểu diễn trước triều đình.
0 Bình luận
Để lại bình luận Trả lời